Non Nước chiều xưa - Thơ Phan Hoàng Phương
27.10.2015
Cầm một đóa hoa
Lên đến vọng Giang đài
Tôi xé từng cánh mỏng
Lùa trong gió vãi vung...

Theo quá khứ giữa trời mây lơ lửng
Tôi dõi nhìn xa xôi
Lững lờ trôi... bao niềm mơ ước chậm.
Gửi lời khấn cầu theo hương khói đâu đây
Dẫu vẫn biết sẽ nằm im trên vách đá
Âm thầm nhỏ giọt
Giữa lòng sâu
Vạn đời sau
Còn thấu động?
Chỉ thế thôi rồi tôi lại quay về
Hứng đá hoa rơi giữa trời mây lấp lửng
Xé từng cánh mỏng manh
Vãi vung ùa trong gió
Non Nước chiều xưa
Đã một lần tôi đến rồi lại đi...
P.H.P
Có thể bạn quan tâm
Về “hô” các làn điệu trong trò chơi bài chòi và kịch hát bài chòi - Trương Đình QuangBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Với thu – Thơ Dương Đăng HuệEm – Thơ Lê Huy HạnhKhông phải lúc này để tặng hoa cho em - Nguyễn Đức DũngVợ người taLời của bão - Thơ Nguyễn GiúpĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàĐêm giao thừa có trăng - Truyện ngắn Ai Ta Yét LamGiọt sương còn đọng môi mềm - Thơ Thy Lan