Ở ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân Vịnh
07.10.2018
Mẹ nhìn bên kia sông Cổ Cò xanh
khói sương Điện Bàn khoảng trời tối sẫm
giọt lệ câm hoàng hôn nín lặng
đôi mắt bụi tro không có nẻo quên
Những đứa con mộ chí ngổn ngang
những đôi mắt chết chưa kịp khép
xương thịt lời ru đạn bom ăn hết
thăm thẳm nỗi đau mẹ mồ côi con

Tiếng vạc canh khuya rơi xuống mép giường
cơn bão rớt vào giấc ngủ
con gái chưa chồng, con trai chưa vợ
bàn chân quẫy đất không về
Khuôn mặt mẹ soi vào ngõ tre
ngọn lửa chiều nhảy nhót
những cái bóng bàn tay không với được
mạng nhện chăng đêm sắp gần kề
Không ai hay mẹ đã nói những gì
suốt hai mươi năm ngày này sang tháng nọ
sợi tóc bạc thầm thì với gió
ở ngoài kia sông Cổ Cò xanh
N.V
Có thể bạn quan tâm
Xin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpKhu rừng ẩm ướt – Thơ Đinh Công ThủyRong rêu phận người – Thơ Nguyễn An BìnhThu về – Thơ Lê Huy HạnhLời tri âm - Mai KhoaGiếng Tiên - Truyện ngắn Vũ Trường AnhLên núi Dục Thúy tìm dấu xưa – Thơ Mai Hữu PhướcHình tượng Bác Hồ trong thơ thế giới - TS. Nguyễn Trọng HoànNghĩ về biển đảo…- Thơ Lê Huy HạnhBóng một người - Thơ Ngân Vịnh