Sân khấu – Thơ Nguyễn Đông Nhật
28.02.2013
Ánh sáng tắt rồi. Phía ngoài xa
xôn xao còn đọng trên hàng ghế.
Vinh quang thay áo mão cân đai
Anh hề nhăn miệng cười đỏ loét.
Sự thật đếm chậm tờ giấy bạc
thờ ơ chia từng kẻ làm thuê
Ông vua đáng giá hai tờ xám
Đứa nịnh thần mười tờ xanh.
Chính nơi đây là sân khấu thực
không phấn son - chẳng trống kèn.
Nghệ thuật - món hàng mẫu nhá nhem
trong chốc lát đánh lừa mơ ước.
Không ai khóc cho một tiếng cười
ngậm ngùi chậm lăn qua bục gỗ.
Ngày mai sàn diễn lại bước lên
thản nhiên quay theo màu đèn rọi.
3 - 1990
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Lục bát mùa thu – Thơ Xuân PhượngBờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã TiênTự khúc tháng Ba – Thơ Ngô Liên HươngThì em cứ nói đi…-Thơ Lê Huy HạnhVô thường – Thơ Nghi ThảoThuyền buồm làng đảo - Tiến Luận Quảng Nam tỉnh tạp biên 廣南省雜編 Tư liệu quý về văn hóa, lịch sử vùng đất Quảng Nam - Lê Thị HàKhoảnh khắc - Vỵ TếLặng im – Thơ Khánh PhươngPhiến đá – Thơ Bùi Minh Vũ