Sân khấu – Thơ Nguyễn Đông Nhật
28.02.2013
Ánh sáng tắt rồi. Phía ngoài xa
xôn xao còn đọng trên hàng ghế.
Vinh quang thay áo mão cân đai
Anh hề nhăn miệng cười đỏ loét.
Sự thật đếm chậm tờ giấy bạc
thờ ơ chia từng kẻ làm thuê

Ông vua đáng giá hai tờ xám
Đứa nịnh thần mười tờ xanh.
Chính nơi đây là sân khấu thực
không phấn son - chẳng trống kèn.
Nghệ thuật - món hàng mẫu nhá nhem
trong chốc lát đánh lừa mơ ước.
Không ai khóc cho một tiếng cười
ngậm ngùi chậm lăn qua bục gỗ.
Ngày mai sàn diễn lại bước lên
thản nhiên quay theo màu đèn rọi.
3 - 1990
Rút từ tập: Đà Nẵng – Thơ 1997 - 2012
Có thể bạn quan tâm
Khi người khác – Thơ Thanh QuếMột chuyến đi Đông Bắc Thái Lan - Bùi Văn TiếngNhư một dòng sông – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngChưa bao giờ ta đến được giấc mơ của nhau - Thơ Đinh Thị Như Thúy Nhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn Tám Người đã đi - Thơ Nguyễn Thị Tâm Kẻ tự hào - Thơ Thanh QuếĐồng Xanh - Đồng Nghệ - Đinh Thị Như ThúyRu cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng SaVới sông Bồ - Thơ Nguyễn Nhã tiên