Ru cổ tích – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
04.10.2017
Vườn xưa. Giấc ngủ chập chờn
Chợt con dế gọi run chòm cỏ non
Thời gian
xàn xạt hao mòn
Ngược xuôi mỏi bước
chân con lại về

Biết mình có lỗi với quê
Nợ lời ru
thưở nôi tre dỗ dành
Nợ thâm sâu nghĩa sinh thành
rộng dài biển thẳm
cao xanh non ngàn
Biết không trả nổi ơn làng
Đành như chiếc lá lang thang nhớ mùa
Đồi chiều
tím biếc hoa mua
Tìm mình
lạc dấu miền xưa dại khờ
Thương làng tiếc níu bơ vơ
Ôm bờ cổ tích ầu ơ ru mình…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Ẩn số - Truyện ngắn Hà DầnChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcTuổi bốn mươi – Thơ Hoàng HoaCó nhiều khi - Lê Huy HạnhTiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênỞ biển – Thơ Thái Nam AnhLời Nguyền Chiến Binh - Truyện ngắn Vũ Trường GiangLời ru của người cha trẻ - Thơ Nguyễn Lãm ThắngCơn mớ lội ngược dòng - Phương UyĐêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào