Theo dòng miên viễn

17.01.2022
Lê Xuân Cừ

Theo dòng miên viễn

Mùa buồn chết từng sợi nhớ

Miên mang trên cõi mơ hồ

Còn đâu những chiều miên viễn

Ta cười trước gió hư vô?

 

Tiếng đêm vọng về bát ngát

Mơ nằm giấc chẳng bình yên

Mấy ai còn là bạn hữu

Cho ta những phút êm đềm

 

Đời biết bao điều rắm rối

Ta cầu một phút lặng yên

Như hoa giữa mùa xuân tới

Muôn ngàn cánh én liệng chao

 

Dĩ vãng đi vào cõi chết

Đâu còn mai nữa mùa vui

Thiên Thai một trời lộng gió

Hồn trinh xin gởi ngàn thu.

L.X.C

Bài viết khác cùng số

Năm dần kể chuyện giết cọp ở núi Thiên ẤnXông đất "Thiên hạ đệ nhất hùng quan"Quê nhà mùa cũ thơm hươngĐiệu hát Bài chòi năm xưaMen rừng mùa xuânChuyện tình trên đỉnh non caoTản mạn tình đất tình người 25 nămXuân về nói chuyện Rừng trong phố ở Đà NẵngĐêm giao thừaĐâu rồi hương vị Tết xưaMón quà ấm ápChiếc thuyền bằng thiếcThì thầm gió trên đồi GióngBiển đợi...Không nhà đêm BA MƯƠIMật ýKhúc đêm tự tìnhXuân tình yêuSớm xuânGiếng quêBánh nổCon đườngXuân hạnh phúcLời emẢo tưởngKhúc ru hờiTiếng dương cầm tắm gội cùng mưaChủ nghĩa tối giảnNhững mùa hoa Hà NộiTuổi mùa xuânLực ơi!Em chợt hiệnNgày đầu nămMuốiNguyễn Trãi đến Tây HồTổ quốc rạng ngời vang nụ mai xinhCọSợi nắng xuânMẹ & Mùa xuânTrong cơn mơ cánh đồng sương sớmChiếc bóngGiao thừaBán đảo Sơn TràĐứng trước biểnCũng đằm thắm láXuân caGiải mã một điều bình thườngTím biếc hoa chiềuMưaGieo lại mùa thươngVề quêTheo dòng miên viễnLan man xuân vềMùa vuiCon hổ trong văn hóa ViệtLiên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng về một số vấn đề đang đặt raHình tượng cọp trong điêu khắc Champa: Biểu tượng sức mạnh nội tâm của tu sĩ khổ hạnh đạo ShivaHọa sĩ Mai Trung Thứ trong ký ức người thânMùa xuân đọc văn xuôi Ý NhiĐiệu lý quê em - Bài ca đi cùng năm thángNguyễn Nho Nhượn và những lời sương khóiNSND Huỳnh Hùng - Khát vọng gieo trồng, bảo tồn giá trị văn hóa xứ QuảngVài kỷ niệm cùng ca sĩ Thanh ĐínhCung đàn mùa xuânThiếu nữ du xuânNghinh xuânTiễn trâu đón hổSan sẻ yêu thương thêm vui ngày TếtXuân Nhâm DầnTranh Lê Huy HạnhVề thăm mộ mẹNhớ mẹ