Thổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ Hồng
09.05.2018
Giọng hát
tiếng đàn
giữa phố khuya
mơn trớn vào đêm
man mác muôn trùng
Lời tình đã cũ
nhịp vẫn không đổi thay
tiếng ca đã xa
hơi ấm vẫn hoài đọng trong màu môi
biết trốn chạy vào đâu
cho trái tim ngừng tan chảy

Một đời cách trở
biết bao đắng cay
mà sao không nhấn chìm được
nỗi đọa đày của miền nhớ
Mong manh đến nghẹn ngào
mỏng tang đến tắt lịm
đuôi mắt cứ cười với quá khứ xót xa
mấy con đom đóm mê mải với bóng đêm
người đàn bà gục đầu bên gốc cây si già
giấu từng kỷ niệm
bước nhẹ nhàng
cho kịp hết mùa xuân...
B.M.H
Có thể bạn quan tâm
Màu sắc trong văn chương - Huỳnh Văn HoaTìm lại nửa mình – Thơ Đỗ HướngẢo Ảnh - Truyện ngắn Lê DạDân làng biển - Đào Đức TuấnĐêm Hà Nội – Thơ Đinh Thị Như ThúyHình tượng con gà trong các nền văn hóa - Đinh Thị TrangLụa – Truyện Trần Văn Đôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế YênKết thúc có hậu - Truyện ngắn Vị TĩnhĐóa hoa không gai và con cừu không rọ mõm – Truyện ngắn Quế Hương