Thơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn Tám
21.12.2016
Thơ đến với tôi như cuộc chơi
Đói ăn
Khát uống
Mỏi thì dừng…
Tôi ngồi đây, lòng ở bốn phương
Viết như chưa từng viết
Viết ra không biết để làm gì
Chăm chỉ, như con tằm
Viết vui buồn và chứng kiến
Tất cả thấm qua tôi, lọc thành thơ

Không có thơ tôi thành kẻ khô khan, cộc cằn, tẻ nhạt
Thơ chắp cánh tôi bay lên và chính thơ vắt tôi kiệt sức
Thơ hay không tuổi
Lủi thủi theo tôi suốt một đời
Tro khói cũng bật lên tiếng nói khát khao
Nỗi niềm chôn sâu, thơ sẽ nói hết
Thơ như men cất ủ lâu ngày thành rượu tinh khiết
Tôi đang say.
N.V.T
Có thể bạn quan tâm
Xuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnMùa Trăng Hờn – Thơ Văn ThảnhĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángGặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhTôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámMắt phù sa – Thơ Lê Anh Dũng Chùm thơ của Lê Khánh MaiBị bỏ quên - Đinh Lê VũĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyDấu vết -Truyện ngắn Nguyễn Danh Lam