Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Thực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàNơi anh và em – Thơ Cẩm LệTháng mười hai – Thơ Bùi Công MinhGấu bông của mẹ - Trần Thị HuyềnÔng lão trong quán điểm tâm ngoài ga-Truyện ngắn K.PAUXTỐPXKI (Nga) Chiều Phan Thiết – Thơ Cẩm LệĐà Lạt - Thơ Trần Hữu DũngĐôi bông tai hình hoa nhài - Truyện ngắn của Bùi Đế YênHà Nội đêm - Thơ Đinh Thị Như ThúyHương thơm vườn mẹ - Trần Hiệp