Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh
Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Qua cầu cùng em – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngSương khói say - Thơ Lê Anh DũngThơ Bùi Mỹ HồngNgẩn ngơ Hạ Long – Thơ Nguyễn Văn TámChúng tôi làm báo văn nghệ giải phóng Trung Trung bộ - Đông San VĩKhông là ngày cũ - Thơ Đinh Thị Như ThúyNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoKhoảng lặng...Truyện ngắn của Nguyễn Lê Thùy Trang.CŨNG MỘT CON NGƯỜI... Thơ Lê Đắc ThanhẤn Độ - Phút Giây Ánh Sáng – Ghi chép Nguyễn Đông Nhật