Trên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân Vịnh
30.12.2015
Chân không vấp ngọn gió trời
đá mòn dốc nắng bỏ rơi tháng ngày
sớm sương bay, chiều sương bay
muôn xưa vắng lặng cỏ gầy rêu xanh

Thời gian mấy khắc mấy canh
mõ khua cửa động Phật khoanh chân ngồi
Tàng chơn nhũ đá bạc trời
gặp người cửa giác, quên người bến mê
Nắng hoa quanh gốc bồ đề
nẻo về Linh Ứng, nẻo về Tịch Nhiên
trăm năm là lạ cõi thiền
vết mưa lối địa, đường thiên khói mờ.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Quảng Nam hay cãi: Cãi mới tồn tại - Hồ Trung TúỞ vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoẢo Ảnh - Truyện ngắn Lê DạThương cát - Thơ Nguyễn Hoàng SaĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếRừng mặn – Thơ Nguyễn Nho KhiêmNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên Giáp Huyền thoại về đình rắn - Đặng Hoàng ThámNơi đồng đội tôi nằm – Thơ Tiến TuấtKý ức thành phố tiếng còi tàu - Trần Trung Sáng