Xin được yên – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương
11.10.2016
Em đã xa dòng sông mát trong
Chiếc xe thời gian chở em đi về phía gió thổi
bụi mù giăng lối
âm ỉ lời cỏ cây
trên con đường mờ khuyết
thực hư...

phía nào cũng in hằn dấu buốt
dẫu biết
hương rạ cuối mùa còn quyện hơi vụ gặt
nhưng xin
trăng đừng về xua cổng nhớ
để yên chút tình đã xa.
N.N.T.D
Có thể bạn quan tâm
Em đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnMột truyện ngắn không cần minh họa - Truyện ngắn Vị TĩnhMắt nhà giàn - Quang HoàiĐàn bà – Thơ Ngân VịnhHoa bâng khuâng - Truyện ngắn Phạm Thị Hải DươngBước chân trời đất vô thường – Thơ Ngân VịnhPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngCảm hứng đêm trăng – Thơ Nguyễn Văn TámMột khúc với hoàng hôn - Nguyễn Nhã TiênNói chuyện một mình – Thơ Nguyễn Văn Tám