Bâng khuâng phố cổ - Thơ của Mai Hữu Phước
16.03.2015
Qua những con đường nhỏ
Qua những bờ rêu xanh
Ngẩn ngơ một Hà Nội
Áo em màu thiên thanh

Tường rêu như kỷ niệm
Mái rêu như ân tình
Khung rêu còn giữ lại
Những hẹn hò không tên
Phố xưa ơi, phố xưa
Bâng khuâng miền ký ức
Người xưa ơi, người xưa
Có bao giờ thổn thức?
Chút heo may Hà Nội
Vào một ngày cuối thu
Lá bàng rơi mát phố
Hương thời gian xa mờ
Bước chân về phố cổ
Gọi hoài một cái tên
Hoa sữa rơi trên áo
Nhủ thầm ai đã quên
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Chị - Thơ Trần Khoái Giọt ngâu - Nguyễn Thị Anh ĐàoTrên Ngũ Hành Sơn - Thơ Ngân VịnhChỉ khuôn mặt đó - Thơ Đinh Thị Như Thúy Giao tiếp, ứng xử của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao - Huỳnh Thạch HàThực trạng và những đặc trưng trong sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của ngư dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàChùm thơ của Đông HàMột ngày với Đà Nẵng thân yêu! – Thơ Trần Trúc TâmBa và biển đảo – Truyện ngắn Hoàng Thu NgânTổ quốc là hơi thở cần cho mỗi trái tim - Lương Đình Khoa