Chiều Đại Nội - Thơ Mai Hữu Phước
18.04.2019
Giọt nắng chiều
Rúc trong màu xanh rêu
Trầm mặc xa xưa
Cổ kính, thiêng liêng chiều Đại Nội.
Thấp thoáng gót hài quý phái
Cõi trăm năm ai về mờ tỏ khói sương!
Gió gợn dòng Hương
Thuyền trôi qua bờ cổ sử.
Những Ông Chúa,
Những Bà Hoàng,
Hay lính giặc Chày Vôi quyết tử
Đã thành cổ tích muôn sau.
Cây ven thành trút lá về đâu ?
Mà xao xác tiếng ngày khép vội,
Ta áp ngực mình lên rong rêu Đại Nội
Trong bóng tối buông đầy
Ló dạng một vầng trăng...
M.H.P
Có thể bạn quan tâm
Cái duyên với người miền biển - Trung Trung ĐỉnhQuận Hải Châu - Tìm hương trong ký ức - Bùi Văn TiếngLàm mặc – Thơ Nhị LêBên mộ mẹ - Thơ Nguyễn Hoàng SaẨm thực của ngư dân Đà Nẵng qua ca dao, tục ngữ - Ngọc GiaoSông quê ngày cũ – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như Thúyđơn giản chỉ là người bên cạnh - thơ Lê Vĩnh TàiThơ và Tôi – thơ Nguyễn Văn TámThổn thức mùa xuân – Thơ Bùi Mỹ Hồng