Ngày trở gió – Thơ Ngân Vịnh
16.09.2016
Biết rằng đời luôn day dứt
câu thơ túng thiếu đi cầm
xương mỏi nhức ngày trở gió
biết rằng yêu là khổ
bao nhiêu phiền toái phát sinh
mà vẫn đi tìm sính lễ

biết rằng thế gian dối trá
thăng trầm, sấp ngửa bàn tay
ở chốn chân trời góc bể
tự tin ta vẫn thế này
biết rằng mười năm lặn lội
trăm năm có lúc đánh rơi
đông chuyển
tây tời
thay đổi
ta không hơn một con người.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Mây tan - Lê Thị DiễmCảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngThảo Nguyên - Nguyễn Văn ThiệnLời nhắn gửi từ biển - Bùi Công MinhHồi ký văn học sau 1986 nhìn từ lí thuyết tự sự học hiện đại - Nguyễn Quang HưngNgọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh DũngBên tháp Chàm - Nguyễn Nho KhiêmTrên sân ga – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngMưa tháng tám – Thơ Thy MinhTiếng hát trái tim - Thơ Bùi Công Minh