Ngày trở gió – Thơ Ngân Vịnh
16.09.2016
Biết rằng đời luôn day dứt
câu thơ túng thiếu đi cầm
xương mỏi nhức ngày trở gió
biết rằng yêu là khổ
bao nhiêu phiền toái phát sinh
mà vẫn đi tìm sính lễ

biết rằng thế gian dối trá
thăng trầm, sấp ngửa bàn tay
ở chốn chân trời góc bể
tự tin ta vẫn thế này
biết rằng mười năm lặn lội
trăm năm có lúc đánh rơi
đông chuyển
tây tời
thay đổi
ta không hơn một con người.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Đêm miết nhoài ngọn cỏ ngoại ô – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoVắng em – Thơ Quốc LongTháng chín Quảng Đà – Thơ Nguyễn Văn TámGió Truyện Ý NhiHoa rừng - Dương Thị Xuân QuýTrong mưa – Thơ Thanh QuếPhía không em không tôi – Thơ Mai Hữu PhướcHầu chuyện cụ Khổng Tử - Thơ Nguyễn Văn TámLỡ chuyến đò chiều – Thơ Tú AnhVề một khoảng trời ký ức - Hoàng Hương Việt