Ngày trở gió – Thơ Ngân Vịnh
16.09.2016
Biết rằng đời luôn day dứt
câu thơ túng thiếu đi cầm
xương mỏi nhức ngày trở gió
biết rằng yêu là khổ
bao nhiêu phiền toái phát sinh
mà vẫn đi tìm sính lễ

biết rằng thế gian dối trá
thăng trầm, sấp ngửa bàn tay
ở chốn chân trời góc bể
tự tin ta vẫn thế này
biết rằng mười năm lặn lội
trăm năm có lúc đánh rơi
đông chuyển
tây tời
thay đổi
ta không hơn một con người.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Chiều nhạt – Thơ Nguyễn Thị Ánh HuỳnhChuyển mùa – Thơ Nguyễn Nhã TiênĐường về miền Trung - Hoàng Khánh DuyĐường ta đi dài theo đất nước - Nguyễn Thị Thu SươngVàng ở Tourane - Đào Trọng KhánhVề quê - Y NguyênDân làng biển - Đào Đức Tuấn Mùa vàng – Thơ Nguyễn Minh HùngGọi xuân – Truyện ngắn Phạm Lý LiênKý ức xanh – Thơ Đinh Lê Vũ