Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ

Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Bùi Tự Lực và những trang viết về tuổi thơĐồng vọng trái tim - Như HạnhBiển thanh xuân - Trương Điện Thắng Bóng hoàng hôn – Thơ Nguyễn Hoàng SaNgôi chùa trong tâm thức người dân Đà Nẵng - Đinh Thị TrangLũ mèo quỷ ám - Truyện ngắn của Fernández Guarida, Ricardo (Costa Rica)Ngọn đèn mẹ - Thơ Lê Anh DũngNhà văn Nguyễn Văn Bổng và tiểu thuyết "Áo trắng"Người đàn bà đẹp đi đâu? - Mai Hữu PhướcKhông phải là cuối cùng – Thơ Bùi Mỹ Hồng