Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ
Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Chạm dấu chân xuân – Thơ Nguyễn Hoàng SaĐi dự Đại hội Sân khấu thế giới ở Tây Ban Nha – Bùi Văn Tiếng Chiều quê ngày mùa – Thơ Tất ThắngHạt bụi – Thơ Anh TuấnMột thời và mãi mãi - Nguyễn Thị Thu SươngAnh đâu – Thơ Cẩm LệNhững lao xao trong gió – Thơ Đinh Thị Như ThúyNgõ hoa vàng - Tạp bút Phạm Thị Ngọc ThanhMai anh về – Thơ Võ Duy HòaRu anh thức - Thơ Đặng Nguyệt Anh