Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ

Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Ngày vội - Nguyễn Nho Thùy DươngChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân Vịnh“Phố rêu” - Hồn phố cổ trong tranh họa sĩ Duy Ninh - Vũ Ngọc GiaoNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcChiều Sài Gòn – Thơ Mai Hữu PhướcNhững bài thơ nghẹn ngào tiễn biệt Đại tướng Võ Nguyên GiápVô thường – Truyện ngắn Lê Hồng NhuậnThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhVắng – Thơ Bùi Công MinhTóc một sợi bạc – Tiểu Quyên