Sương khói sông Lô - Thơ Đinh Thị Như Thúy
18.03.2015
Bạn viết về sương về khói
Nhắc tôi nhớ nhiều sông Lô
Một chiều dừng chân mà ngỡ
Khói sương bạc trắng đôi bờ

Sương ở trên trời rơi xuống
Khói từ mặt đất bay lên
Người đi ừ thì va vấp
Khói sương làm mắt ướt mềm
Ừ thì đưa tay mà nắm
Giữ hoài sương khói sông Lô
Mai ngày về xa phố nhớ
Ơi sương ơi khói bơ phờ
Sông Lô vẫn trôi lừng lững
Lêu bêu dăm vạt bọt bèo
Kể chi nào sương nào khói
Nào người kinh ngạc ngó theo
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Mùa xuân - Bùi Công MinhCủ Nần – Truyện ngắn Lý Thị Minh ChâuTín ngưỡng thờ Ông Mốc ở Đà Nẵng - Đinh Thị TrangXin đừng bao giờ quên – Thơ của Dũng HiệpKhoảng lặng – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngĐèo Ngang – Thơ Bùi Công MinhChị Hai Tôi vấp chân vào gió - Thơ Ngân VịnhMùi tháng Năm - Nguyễn Thị Kim NhungTrải lòng – Thơ Thanh Yên