Thổi đi từng cơn gió bấc - Nguyễn Nhã Tiên
15.10.2019
Trí nhớ mơ hồ nắng nhạt
nghiêng rơi dăm lá trầu vàng
ngàn xa tin đưa gió bấc
chợt lòng… hoài cổ lang thang
Sông trôi về trời biền biệt
mong manh dấu khói bàn chân
kể đi từng lời nước biếc
đá vàng một cuộc trăm năm
Bãi hoang, tôi và cát trắng
nằm mơ những cọng rơm vàng
em có về đây che chắn
quê nhà biển đã xanh dâu
Bỗng dưng xôn xao ngõ vắng
quang gánh chạm vào gió đưa
cũ càng hàng tre bàng bạc
lá rơi dìu dặt tiếng xưa
Mây lam giăng trời vạn đại
ngồi nhen nhúm lửa vườn chiều
thổi đi từng cơn gió bấc
ngọt ngào chút rét tình yêu !
NNT
Có thể bạn quan tâm
Đà Nẵng Đà Nẵng – Tạp bút Văn Công HùngTiếng chuông chiều-Truyện ngắn Trí ThanhĐôi điều bày tỏ - Thơ Ngân VịnhẤm dấu chân xưa – Thơ Nguyễn Hoàng SaDiểu Nương - Truyện ngắn Trương Vân NgọcKhông phải ai cũng có thể tồn tại sau khi rơi xuống - Đinh Thị Như ThúyNhững dòng sông không bao giờ ngủ - Lương Đình KhoaThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy GiangDăm ba hạnh phúc ngắn – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoThét vào không gian – Thơ Bùi Mỹ Hồng