Tơ trời – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
25.04.2016
Như sợi tơ lạ
màu bồ kết
thơm hương sả hương chanh
Một thời tắm gội giếng quê
lỏng mềm sợi gió

Chẻ đôi sợi tóc
giấu vào hồn một nửa
nửa kia gửi lại người ta
chỉ nghĩ thế thôi
lời riêng ngập ngừng gói màu lá muộn
lạc miền khói sương
chạm vào đâu, tan vào đâu.Về đâu ? !...
Đừng hỏi tại sao
tơ trời hay sợi tóc
đậu lên bờ môi thơm
chạm vành mắt ướt
Và em
bóng nhàu bên hiên gió
nụ cười nửa mờ nửa tỏ
Trách chi đời phôi pha…
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Chiều Ngũ Hành Sơn - Thơ Mai Hữu PhướcChuyện ở “quán 3 cô” - Thanh QuếMiền tình – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Gặp người đánh cá Đà Nẵng – Thơ Thanh Quế Ngày trở về - Thơ Nguyễn Văn TámỞ ngoài kia sông Cổ Cò xanh – Thơ Ngân VịnhĐÀ NẴNG - Điểm sáng trên bản đồ du lịch Đông Nam Á - Trần Trung SángHạnh phúc – Thơ Tất HanhNgày Y Moan ra đi – Thơ Bùi Công MinhĐi dự Đại hội Sân khấu thế giới ở Tây Ban Nha – Bùi Văn Tiếng