Về miền ngược gió - Thơ Nguyễn Hoàng Sa
10.10.2018
Ngồi bên bờ sông gió
Nghe ai thì thầm phía miền hoang cỏ
gọi về một mùa xa
Nước cứ miệt mài xuôi về biển
Cát hai bờ ở lại với sông
Tôi cầm lên một nạm hư không
Soi vào bóng nước
Thấy phía xa kia con thuyền đi về miền gió ngược
Để lại phía sau những vệt trắng ảo mờ

Không ai biết sông có tự bao giờ
chỉ thấy mùa lụt qua để lại phù sa ăm ắp
Xanh lá, xanh cây, xanh mùa gieo sạ
Hạt gạo dẻo thơm nuôi em tròn con gái
Lớn lên đi đâu mất biệt
Bỏ lại mùa xanh xa và lũy tre làng!...
Sông bây chừ nhiều cây cầu bắc sang
Đâu phải cầu của mưa ngâu Tháng Bảy
Tôi về lội qua sông mùa nắng cháy
Hốt bụm nước rửa lên mặt mình
Nghe dòng sông chảy
Chạm bờ nỗi riêng!...
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Tiếng rừng – Truyện Phạm Nguyễn Ca DaoĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyĐà Nẵng - Tết Mậu Thân 1968 - Ngọc ThanhChiếc bóng sau một cơn mưa - Thơ Đỗ Tấn ĐạtNhững giấc mơ nối liền - Truyện ngắn Lê Thị Thúy ÁiChùm truyện ngắn của Thanh QuếTản mạn về tiếng Quảng - Bùi Văn TiếngBệnh - Truyện ngắn Nguyễn TrungMưa – Thơ Đinh Thị Như ThúyNăm canh bên bờ vực