Xé bão – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào
16.02.2017
Du ca chiều nay mưa bay trên đỉnh đồi
Hai con dốc
Một đứng
Một nghiêng
Bàn chân thiêm thiếp ngủ

Màu nắng nhạt hơn môi
Biển chiều cong rướn
Những trảng cát ban ơn
Xô lệch những con thuyền neo cạn
Lô nhô thư mục cuộc đời
Gam trầm nào thả trôi bóng mây
Chiều cỏ mật
Triền dốc ấy
Nghiêng đêm?
Bão đổ dốc vẽ lưỡi biển ngang chân mày
Sóng ngủ không chiêm bao đổi màu đỏ thẳm
Xé bão
Không có con thuyền nào du mục biển khơi…
Em hát du ca cuối ghềnh mưa nặng hạt
Một đứng
Một nghiêng
Sợi tóc bay thành tia chớp
Nhập nhoạng hồi sinh…
N.T.A.Đ
Có thể bạn quan tâm
Nghìn năm vàng dấu cát – Văn Thành LêĐêm ấm áp - Truyện ngắn Hồ Việt Khuê Tiếng khuya – Thơ Nguyễn Nhã TiênBài thơ chưa đề tên – Thơ Nguyễn Huy DungChuyện ba người - Truyện ngắn Bùi Đê YênĐêm Đà Nẵng nhìn chớp giật biển xa – Thơ Thanh QuếCành mai ngày Tết – Thơ Nguyễn Văn TámCòn nốt nhạc tháng giêng - Đinh Thị Như ThúyNguyên quán – Thơ Lê Anh DũngTrước tượng đài mẹ Thứ - Thơ Xuân Tiếu