Bờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
11.04.2017
Mỗi ngày sông mỗi đi xa
chảy vơi một ít quê nhà của tôi
mẹ xa,
em cũng xa rồi
cỏ xanh thôi gắng đắp bồi ngày xưa

Mỗi ngày sông
mỗi lưa thưa
bến hoang vu tiếng sớm trưa gọi đò
lao xao tóc gió không ngờ
thổi lay phay tự hư vô thổi về
Cát im lặng một miền quê
bỗng dồn dập bước chân về giục vang
ven sông cải đã hoa vàng
nắng mê mải chở mùa sang tìm người
Mông lung ngồi ngó mây trời
cò bay như thả buồn rơi mắt mình
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Tổ Quốc - Tường HuyHoa dâm bụt ngời ngợi đỏ-Truyện ngắn của Phạm PhátTình yêu – Thơ Huy HạnhTôi về xóm Láng của tôi – Thơ Nguyễn Văn TámLễ cưới của người Cơtu - Đỗ Thanh TânKhi con mười tám tuổi – Thơ Mai Hữu PhướcHai cô gái - Truyện ngắn của Trần Thu HằngNhặt lên phiến lá xanh - vàng - Nguyễn Thị Anh Đào Chiều chỉ mình tôi biết- Thơ Ngân VịnhChùm truyện ngắn của Thanh Quế