Bờ bãi riêng tôi – Thơ Nguyễn Nhã Tiên
11.04.2017
Mỗi ngày sông mỗi đi xa
chảy vơi một ít quê nhà của tôi
mẹ xa,
em cũng xa rồi
cỏ xanh thôi gắng đắp bồi ngày xưa

Mỗi ngày sông
mỗi lưa thưa
bến hoang vu tiếng sớm trưa gọi đò
lao xao tóc gió không ngờ
thổi lay phay tự hư vô thổi về
Cát im lặng một miền quê
bỗng dồn dập bước chân về giục vang
ven sông cải đã hoa vàng
nắng mê mải chở mùa sang tìm người
Mông lung ngồi ngó mây trời
cò bay như thả buồn rơi mắt mình
N.N.T
Có thể bạn quan tâm
Lời nhắn gửi từ biển - Bùi Công MinhĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyCảm nhận mùa xuân - Bùi Văn TiếngMùa thu khác - Thanh QuếGhi vội ở Viêng Chăn – Thơ Bùi Công MinhGặp mưa biển ở Chu Lai – Thơ Ngân VịnhTuồng - không chỉ là nghệ thuật sân khấu - Hồ Trung Tú Tìm lại – Thơ Lê Anh DũngCuộc rượu tàn – Thơ Ngân VịnhGọi một ly đen - Truyện ngắn Trần Đức Tiến