Chiều đi - Thơ Ngân Vịnh
03.10.2013
...
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..

Chiều không ai nuôi ngọn khói
nắng vỡ vụn vẫy gọi người
chiều không hết
chiều không nói
chiều đi
cõi lòng chơi vơi
Chỗ ta ngồi lá trinh nữ ngủ
em hoàng hôn vai gánh, vai gồng
bìm bịp kêu rạ rơm nhóm lửa
mảnh trăng vàng vằng vặc sông
Áo em ngắn có gì mà cổ tích
cứ ở với nong nia
cứ ở với dần sàng
cứ săm soi lược gương bồ kết
cứ bến sông khoảnh khắc đò sang
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
đời nông sâu
chưa hiểu hết nông sâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Tiếng khuya - Nguyễn Nhã TiênXuân Điện Biên - Phạm Thị Ngọc ThanhBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị TrangLên núi Dục Thúy tìm dấu xưa – Thơ Mai Hữu PhướcĐà Nẵng và Hải Phòng: Sáu mươi năm tình nghĩa - Bùi Văn TiếngNhặt trăng - Vũ Ngọc GiaoĐêm ở Trường Sa – Thơ Hữu NhượngĐình làng trong đời sống của người dân Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàPhố vàng - Nguyễn Nho KhiêmTình yêu – Thơ Huy Hạnh