Chiều đi - Thơ Ngân Vịnh
03.10.2013
...
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..

Chiều không ai nuôi ngọn khói
nắng vỡ vụn vẫy gọi người
chiều không hết
chiều không nói
chiều đi
cõi lòng chơi vơi
Chỗ ta ngồi lá trinh nữ ngủ
em hoàng hôn vai gánh, vai gồng
bìm bịp kêu rạ rơm nhóm lửa
mảnh trăng vàng vằng vặc sông
Áo em ngắn có gì mà cổ tích
cứ ở với nong nia
cứ ở với dần sàng
cứ săm soi lược gương bồ kết
cứ bến sông khoảnh khắc đò sang
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
đời nông sâu
chưa hiểu hết nông sâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Cô nhóc mùa đông-Truyện ngắn của Nguyễn Quốc Việt Vẫn hót bài ca thê thảm - truyện Trần Thị TrườngKhông chịu lớn – Truyện ngắn Nguyễn Nhật HuyChợ chiều – Thơ Nguyễn Văn TámNghị quyết số 43-NQ/TW nhìn từ góc độ văn học nghệ thuật - Bùi Văn TiếngTôi với tôi xung khắc - Thanh QuếSoi chung gương mặt đàn bà - Truyện ngắn Nhụy NguyênVề Ngũ Hành Sơn - Lê Xuân CừÁo vàng mùa thu – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoCặp sừng kỷ niệm - Truyện Hồng Chiến