Chiều đi - Thơ Ngân Vịnh
03.10.2013
...
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
..

Chiều không ai nuôi ngọn khói
nắng vỡ vụn vẫy gọi người
chiều không hết
chiều không nói
chiều đi
cõi lòng chơi vơi
Chỗ ta ngồi lá trinh nữ ngủ
em hoàng hôn vai gánh, vai gồng
bìm bịp kêu rạ rơm nhóm lửa
mảnh trăng vàng vằng vặc sông
Áo em ngắn có gì mà cổ tích
cứ ở với nong nia
cứ ở với dần sàng
cứ săm soi lược gương bồ kết
cứ bến sông khoảnh khắc đò sang
Chỗ ta ngồi ngọn đèn đã tắt
không có bóng ta
ta biết tựa vào đâu
hứng giọt sương rơi thoa lên con mắt
đời nông sâu
chưa hiểu hết nông sâu.
N.V
Có thể bạn quan tâm
Bồ câu nhỏ bên giáo đường xưa - Vũ Ngọc GiaoTrung du thoáng gặp – Thơ Bùi Công MinhXuân muộn - Truyện ngắn của Bùi Thị SơnNhà báo và chữ nghĩa - Bùi Văn TiếngTín ngưỡng của cư dân Đà Nẵng thế kỷ XVIII qua nhật ký của John Barow - Đinh Thị TrangLễ cưới của người Cơtu - Đỗ Thanh Tân Về Hòa Thịnh – Thơ Thanh QuếNhững đóa hồng lặng lẽ - Ghi chép của Minh Thủy Có một nhiệt đới buồn - Đặng Ngọc HùngBảo tồn làng nghề nước mắm Nam Ô - Đà Nẵng - Đinh Thị Trang