Dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
13.04.2015
Khuất mờ chiều cũ năm xưa
Hoàng hôn đổ xuống nhập nhòa lối đi
Chợt nghe hương gió thầm thì
Nào đâu hiểu gió nói gì. Gió ơi!
Tỉnh say ảo mộng cuộc người
Đêm sâu lộ một nụ cười trắng tinh

Nhiều khi níu bóng tìm mình
Tiếng cười khóc giữa lặng thinh cõi đời…
Ai làm giọt nắng mồ côi
Thương người nhạt những hạt rơi cuối chiều
Khuất mờ dấu cũ tịch liêu
Bấm tay đếm mãi mấy điều vu vơ
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Chạm - Thi NhungNước mắt hình ngọn lửa - Phát DươngVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài An Bầu trời nón lá – Thơ Lê Anh DũngNgười đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh HàĐêm Trung Thu – Truyện ngắn Huỳnh MaiPhát triển đội ngũ văn nghệ sĩ trẻ - vấn đề tiếp nối thế hệ - Bùi Văn TiếngXóm cũ dân về - Thơ Thanh QuếHương thơm vườn mẹ - Trần HiệpTrò chơi ngày Tết của người dân xứ Quảng - Huỳnh Thạch Hà