Dấu cũ – Thơ Nguyễn Hoàng Sa
13.04.2015
Khuất mờ chiều cũ năm xưa
Hoàng hôn đổ xuống nhập nhòa lối đi
Chợt nghe hương gió thầm thì
Nào đâu hiểu gió nói gì. Gió ơi!
Tỉnh say ảo mộng cuộc người
Đêm sâu lộ một nụ cười trắng tinh

Nhiều khi níu bóng tìm mình
Tiếng cười khóc giữa lặng thinh cõi đời…
Ai làm giọt nắng mồ côi
Thương người nhạt những hạt rơi cuối chiều
Khuất mờ dấu cũ tịch liêu
Bấm tay đếm mãi mấy điều vu vơ
N.H.S
Có thể bạn quan tâm
Hoa dại - Truyện ngắn Hoàng Phương NhâmLời ru của bà - Trúc ChiDãy nhà mưa – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào Đưa người – Thơ Ngân VịnhTháng mười – Thơ Nguyễn Nho Thùy Dương Nhói trắng – Thơ Trần TuấnChấm hỏi lãng quên – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoỞ ATM - Truyện ngắn của Quỳnh NgọcRượu ủ kín vò – Thơ Ngân VịnhTrong tĩnh lặng – Thơ Lê Anh Dũng