Động và Tĩnh – Thơ Bùi Công Minh
23.01.2013
Ngoài kia động, nơi này yên tĩnh
Gió rèm lay nhắc đã chuyển mùa
Anh tìm lại chiếc áo xanh đời lính
Nhớ một thời sôi nổi từng quaĐêm thì động mà ngày yên tĩnh
Ngày thường trôi, những việc thường trôi

Đêm, trái tim tình yêu dậy sóng
Tình yêu em anh vẫn chưa nguôi
Ngày xưa động, bây giờ thì tĩnh
Những mùa qua rắc phấn ở trên đầu
Anh ôm em, tâm hồn náo động
Đôi mắt nhìn yên tĩnh thẳm sâu
Gió mây động, mặt đất thì yên tĩnh
Lá non tơ bình thản màu xanh
Em ùa ra sân, vài giọt mưa trên tóc
Rồi nghiêng đầu hôn nỗi lặng đời anh
Giao thừa động, nén nhang thì tĩnh
Khói bay lên thẳng tắp tâm hồn
Bao bão tố thác ghềnh giờ hoá dòng sông lặng
Ta nhìn đời trở lại mắt hồn nhiên.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Người đàn bà thứ hai – Thơ Phan Thị Vĩnh HàKhai thác tiềm năng du lịch quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng - Huỳnh Thạch HàGhi ở cuối thế kỷ hai mươi-Truyện ngắn Vũ Ngọc Cầm Giọt ngâu - Nguyễn Thị Anh ĐàoKhu vườn trên gác mái – Truyện Đinh Quỳnh Anh Đường về - Truyện ngắn Lê Ngọc DuyNgười may áo cưới - Văn TuấnĐó có phải là xứ sở của hoa thiên điểu? - Thơ Đinh Thị Như ThúyĐà Nẵng – Thơ Quốc LongTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị”