Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh

Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Lũ chim sẻ - Thơ Ngân VịnhĐảo cho mỗi người – Thơ Nguyễn Nhã TiênGiấc mơ đi lạc – Thơ Nguyễn Hoàng SaKhói chiều quê hương - Lê Kim ToànNhật ký của xe đạp – Truyện Nguyễn Ngân HàĐệ nhất game thủ – Truyện ngắn Nguyễn Thị Thu SươngCâu hát bạn bè – Thơ Bùi Công MinhNỗi nhớ - Thơ Nguyễn Văn TámGhi ở Cà Mau – Thơ Bùi Công MinhĐoàn người đi trên đại lộ - Thanh Vân