Gió của đời anh - Thơ Bùi Công Minh
12.07.2017
Cuối cùng không biết nói gì hơn
Anh muốn ví em là gió.
Khi yêu, trái tim anh để ngỏ
Gió mơn man anh những xúc động không cùng
Có những lúc nghĩ suy phiền muộn
Những cơn gió vỗ về ấm lại lòng anh
Khi anh ở xa
gió bạt ngàn thương nhớ
Thổi qua bao đất rộng sông dài
Gom nỗi cách xa gần lại
Cuối cùng không nói được gì hơn thế nữa
Anh muốn gọi em là gió của đời anh.
B.C.M
Có thể bạn quan tâm
Nguyên quán – Thơ Lê Anh DũngEm đi mà chẳng sang sông – Thơ Hồng ThiệnThưa thầy - Thơ Hữu ThỉnhLời Vọng Nguyệt – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoChị Hai Nước dưới chân cầu - Truyện ngắn Trịnh SơnChia tay miền quan họ - Thơ Quốc LongTiềm năng, giải pháp phát triển du lịch sông Cu Đê - Huỳnh Thạch HàNhà văn THÁI BÁ LỢIGiữa những bờ yêu dấu – Thơ Nguyễn Thị Anh Đào