Ngày rỗng – Thơ Đinh Thị Như Thúy
30.05.2016
Với cái nhìn trống rỗng trong gương soi
Tôi bắt đầu một ngày dài mệt mỏi
Một ngày dài nhàn nhạt
Chẳng có niềm vui nào ra hồn
Cũng chẳng có nỗi buồn nào
đáng để tôi được khóc
(Có lúc tôi thèm được khóc biết bao!)

Đành rũ bỏ bộ mặt bơ phờ
Tôi dọn cho mình dáng vẻ thản nhiên
Rồi ném thời gian vào công việc
Khi đêm xuống
Trong bóng tối, tôi ngồi chờ một giấc mơ
Chỉ có những con bướm đêm
Chỉ có ngọn gió đẫm hương
Và tiếng côn trùng như dao
cứa vào lòng tôi buốt nhói
Trái tim héo rũ rơi rơi
Tôi thức dậy
trống rỗng nụ cười
Đ.T.N.T
Có thể bạn quan tâm
Đoán khúc thu – Thơ Tân HàTrò chơi kết thúc – Truyện ngắn của Kiều Huy ThứcThực trạng và giải pháp chăm sóc đời sống tinh thần văn nghệ sĩ cao tuổi - Bùi Văn TiếngNói chuyện làm người – Thơ Nguyễn Văn Tám Đưa người – Thơ Ngân VịnhNgựa giả, ngựa thật - Mai Hữu PhướcỞ vách ngăn cuối cùng - Nguyễn Thị Anh ĐàoNgọn roi và ký ức – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoChút nồng nàn đã cạn - Thơ Ngân VịnhGửi ... - Thơ Lê Khánh Mai