Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Tản mạn nhân sự kiện Đà Nẵng đăng cai tổ chức Tuần lễ Cấp cao APEC 2017 - Bùi Văn TiếngMiếu thờ trên địa bàn quận Ngũ Hành Sơn thành phố Đà Nẵng - Đinh Thị TrangĐợi chờ - Nguyễn Nho KhiêmNhà thơ già – Thơ Thanh QuếBạch mã - Trần Quốc Cưỡng Giấc trăng – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoBụi của nhau Truyện ngắn Nguyễn Đăng KhoaThuyền buồm làng đảo - Tiến Luận Khát sống - Võ Thu HuệTác phẩm đạt giải Cuộc thi truyện ngắn và thơ chủ đề “Người đô thị”