Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Nhặt trăng - Vũ Ngọc GiaoNghề đan thúng chai ở Đà Nẵng - Nguyễn Ngọc GiaoCầu vồng hai săc - Nguyễn Thị Anh ĐàoNhà văn QUẾ HƯƠNGCăn nhà của tôi –Thơ Đoàn Minh ChâuSân khấu – Thơ Nguyễn Đông NhậtKhoảng lặng – Thơ Nguyễn Nho Thùy DươngChùm thơ của Đông HàSương khói đàn ông - Truyện ngắn Phan Cung ViệtNgõ hoa vàng - Thơ Ngân Vịnh