Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Tôi - Người Đà Nẵng - Thơ Nguyễn Văn TámThử thách - Hồ Duy LệNgười ra trận - Thơ Bùi Công MinhVàng ở Tourane - Đào Trọng KhánhTướng về làng – Thơ Lê Anh DũngMột chuyến đi Lào – Ký sự Bùi Văn TiếngNiềm say - Thơ Lê Huy HạnhThoáng chiều hồ Tây – Thơ Hải ThanhNhững giọt nước mắt - Ngô Khắc TàiCún cưng - Bùi Tự Lực