Biển – Thơ Mai Linh
30.11.2017
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có trăng suông thôi
Và gói thổi
Những nếp nhăn theo sóng bồi hồi

Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ có núi mờ mờ thôi
Trong mắt ta chìm nghỉm vệt chân trời
Ta hét khản cả cổ mà em không nghe thấy
Ta khóc khản cả hơi mà em không nghe thấy
Chỉ còn ta với chú dã tràng thôi
Những cái càng bé xíu đang hươ lên quyệt một nét cuối cùng vào nước mắt biển khơi
M.L
Có thể bạn quan tâm
Gió xanh - Truyện ngắn Phạm Duy NghĩaĐà Nẵng đầu hè – Thơ Tất HanhThu đam mê – Thơ Thuận TìnhTrở vềTiếng sáo - Nguyễn Đức Sơn Lễ hội mùa xuân - Truyện ngắn Vũ Thị Huyền TrangNếu có lúc... –Thơ Như Ngọc Mùa hè yên tĩnh - Phạm Thanh Thúy Kỷ niệm vùng ven với nhà văn - chiến sĩ Chu Cẩm Phong - Lê Ngọc NamThần sắc đẹp - Truyện ngắn Hồ Thủy Giang