Chiều - ta và bóng – Thơ Hoài Bảo
28.08.2017
Những bước chân vội vã
Em ra khỏi khu vườn
Nơi em đã trồng những cây yêu thương.
Cánh cổng khóa trái
Tình yêu khóa trái
Em vuột khỏi tôi
Rơi về hun hút gió.

Chiếc điện thoại buồn
Không còn đổ những hồi chuông nóng bỏng
Những mẫu tự rời rạc
Không thể ghép được tên tâm trạng.
Em luôn ở ngoài vòng phủ sóng
Nghiêng bên nào cũng gặp bóng hình em.
Chiều. Lại thêm một chiều chờ đợi
Không tin em chiếc bóng lẻ loi thêm
Anh bỗng sợ tiếng gà xao xác tối
Sợ cả đêm trăng trắng xóa bầu trời.
Em đi rồi chiều nay nghe tin bão
Giữa đêm trăng một cơn bão xói lòng.
H.B
Có thể bạn quan tâm
Giấc mơ thủy chung – Thơ Nguyễn Thị Anh ĐàoBên hồ sen – Thơ Nguyễn Hoàng SaThợ hình Bãi Sau - Truyện ngắn Trần Đức TiếnMuối – Thơ Cẩm LệChùm thơ Phạm Vân AnhNhạc sĩ Văn Cao và ca khúc “Dưới ngọn cờ giải phóng” - Nguyễn Văn TámVai trò của sông Cổ Cò với thương cảng Đà Nẵng - Hội An trong lịch sử - Vũ Hoài AnTrăng – Thơ Bùi Mỹ HồngNgày lạnh – Thơ Đinh Thị Như ThúyNào, chúng ta bắt đầu nhé! – Truyện ngắn Trần Nhã Thụy