Đợi
02.06.2026

Anh đã đi qua những chiều mưa không em
Và gió cứ thổi chênh chao miền thương nhớ
Có cánh chim chưa kịp bay về tổ
Tiếng gọi bạn tình trôi trong mênh mang
Muốn đến thăm em, lòng sợ vội vàng
Em vẫn bảo: Anh ơi cố đợi
Sau đêm tối nắng hồng lên tươi mới
Qua khắc khoải mong chờ mình sẽ được
bên nhau
Anh đã chờ em rất lâu
Mưa thấm đất, cây bật lên chồi biếc
Ngày không em, đêm một mình thao thức
Nỗi niềm lăn qua giấc ngủ muộn màng
Như hoa phong lan mưa gió chẳng phai tàn
Biết ủ sẵn những mầm xanh chờ đợi
Cho một ngày sắc hoa bừng lên, thơm mãi
Trong buổi em về rạng rỡ dáng yêu thương...
L.T.V
Bài viết khác cùng số
An Khê xưa và nayĐịa danh hành chính cấp xã của Đà Nẵng sau hợp nhấtTương tưDòng sông ký ứcCái chén thứ nămThực trạng và triển vọng hợp tác, phát triển của các tạp chí văn nghệ khu vực miền TrungMưa mùa hạĐợiMưa chiều tháng SáuVết trăng ở rạn Nam ÔNgười nơi cuối hẻmMột ngày với Phong LệHội An nguyên vẹn nét duyênNgả rẽ cuộc đờiRồi cũng ấm yêu...Tam Kỳ lãng đãngBài thơ cố diễn đạt cho mới một điều đã cũ nhưng thất bạiĐâu rồi những ngày xưa?Thơ Lê Hải KỳThơ Nguyễn Đức BáThơ Đặng Vĩnh HaiThơ Nguyễn Tấn SĩThơ Lê NhiVậy thôiBên hàng rào trăng nở đóa mưa xaVào hạXây dựng hình ảnh Đà Nẵng: Từ góc nhìn hậu chiến trong phim tài liệuNguyễn Văn Xuân - Nhà văn làm báo tiêu biểu của xứ QuảngCâu hỏi của thơThái Bá Lợi: Những trang văn của chính nhà vănCa khúc thiếu nhi của người Đà NẵngẨm thực Cơ-tu qua văn học dân gianGiới thiệu, ra mắt tập sách tranh của họa sĩ Vũ DươngLiên hiệp các Hội Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng mở Trại sáng tác tại Vũng TàuNhững bàn tay thầm lặngVui hè chăm ngoan