Thơ Lê Nhi

Bắt nét
Khi tôi viết lên một cánh hoa
mọi ngôn từ trở thành bất lực
mọi tin yêu bỗng hóa vô thức
mặc niệm giữa rừng
sân khấu không đèn mà lập lòe sáng trưng
soi những gương mặt cười nấp trong son phấn
phải chăng sau hư ảo
khuôn mộc nào cũng đựng một nỗi đau?
tôi vẽ tình yêu bằng sáp màu
đỏ
xanh
tím
vàng
lẫn vào màu hạnh phúc
một lần nào đi sâu tù ngục
để một lần rịt chặt vết thương
ngực tôi, dòng sông nhoi ra thượng nguồn
máu chảy nơi nao cũng va thôn va xóm
trên vai tôi
nhật nguyệt rộng lớn
mà lòng tay gầy chỉ đẫy đủ giấc quê.
Trong một quán cà phê
Chúng ta ngoáy cốc loạn xạ
cắn hạt hướng dương, hạt bí và tán gẫu
những câu chuyện tào lao ra sức cao trào
đang vội làm sang trên khuôn mặt bẽ bàng
của loài người khốn khổ
dưới lòng đường
một người đàn bà gầy tọp
đôi vai cong như lời mặc cả
bán,
mua...
lão xích lô
điếu thuốc lá đen ngậm cuộc đời, nhả khỏi
những đớn hèn cơ cực bay lên
tôi vẫn nhiệt tình ngoáy cốc
Cappuccino, Chồn hay Culi
với câu thơ bất lực...
L.N