Thơ Nguyễn Thị Minh Thùy

Lục bát bốn câu
1.
Em về bên ấy có mưa
Ta ngồi đây nắng bỗng thừa thãi vui
Lòng còn một chút ngậm ngùi
Từ khi em bước buông xuôi cuộc tình
2.
Rồi đây tất cả sẽ quên
Một em từng cháy hết mình để yêu
Một ta từng rất nâng niu
Mối duyên tiền kiếp một chiều bỗng tan
3.
Em về nắng đã lên cao
Biết thế dạo ấy chẳng khao khát tình
Trả em về với bình minh
Còn bao giông gió một mình ta mang
4.
Sao lòng cứ nhớ dòng sông
Nằm im nghe nắng mưa trong kiếp người
Ta đi trầy trật khóc cười
Sông vẫn lặng lẽ ôm người ủi an.
Những mặt người cuối chiều
những mặt người cuối chiều
lướt qua nhau
vội vã
và hững hờ
không niềm thương cảm
họ mang ý niệm gì trên tay
cơm áo gạo tiền?
tình yêu
hay hơn thua được mất?
mà vẫn miệt mài chạy
mình mắc cạn lại đây
với thứ ánh sáng hấp hối cuối ngày
nhắm mắt lại
nghe những thanh âm quá vãng tìm về
ừ, thôi!...
cuộc tình này rồi sẽ chìm trôi
cơm áo gạo tiền hơn thua được mất rồi
sẽ tan vào cát bụi
những mặt người cuối chiều lầm lũi
cho nhau chút nắng tàn nơi khóe mắt
trước khi màn đêm bao trùm tất cả
đêm lặng im và lạnh lẽo
như cái cách người lướt qua nhau lúc chiều…
N.T.M.T