Chạm nắng

27.01.2026
Ngô Liên Hương

Chạm nắng

gồng mình qua cơn giận dữ của trời đất

qua nỗi đau mất mát

chm nắng

nng hanh hao phủ vàng ô cửa ẩm ướt

hong khô nỗi buồn

sưởi ấm nghĩ suy

vá víu những vết rạn tâm ý chưa kịp vỡ vụn

 

ta chờ đợi nắng lên như chờ đợi phép màu

                                                      thánh thiện

khi niềm vui và nỗi đau chẳng bài xích

                                              mà song hành suốt cuộc đời

khi nắng lên mọi ngóc ngách khuất nẻo

                                                 soi tỏ ố mờ bụi bặm

im lặng không phải lúc nào cũng

                                       khiêm nhường

mỹ ngôn lúc nào là chân ý

điều chắc chắn như nắng trời rạng rỡ

cuối đường hầm hiện lộ lối ra

trong đổ nát tìm thấy viên gạch nguyên sơ

tri giác đúng cũng là chánh niệm

nh tĩnh sống khó mấy cũng vượt qua

ta ngẩng cao đầu

chm nắng

khát khao…

 

Ba trăm sáu mươi lăm ngày giới hạn

                                                  thời gian

không gian vô cùng

nghĩ suy vô tận

bình thản gánh vác

nhẫn nại lặng trôi

nhìn thấu hết sân si và khát vọng người đời

mở cửa chạm nắng xuân kỳ diệu

chợt thấy… một hạt thương nảy mầm

                                            trong ấm lạnh gió mùa.

N.L.H

Bài viết khác cùng số

RêuGóc vườn gọi xuânNàng, tôi và Vic...Rubic TếtMưa xuân trên đỉnh bình yênMùa xuân phía trước…Nhịp chiêng xuânTrước thềm năm mớiXuân ở lại cùng ngườiTiến vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt NamKý ức một người lái đòNgọt ngào dư vị tuổi thơChuyện cây mai làng YênXóm cũChạm nắngLập xuânChờ mùa đông đi quaXuân trôiLãng đãng xuânVá xuânGiấc mơ xuânSoiHôn cuộc đời xanh biếc trái tim vuiMùa xuân đến muộnCây tía tô mùa xuânThăm vườn cà chua chínHoài niệm gió bấcKhi hoa vườn nhà nở sớmGởi tuổi mình xa lắm đã từ lâuXuân sớmMàu cúc nhắc sum vầyGiấc mơ dưới hiên nhà cũMùa xuân ẩn dạngQuê xưa gồng gánh hoa vàngNhư vừa sang xuânVề thôi!Mùng 3 Tết và chaPhía xuân mong manhHỏi quêXuân trởTiếng xuânKhi người thinh lặngĐịnh hình một tháng ChạpCon mãi về nơi ấyTrên đỉnh Tùng LaDự cảm GiêngNguyện cầu trước mùa xuânMùa xuân rất gầnXuân trên miền caoMùa gọi yêu thươngBếp xuânMùa Tết trong timĐà NẵngVẫn tươi rói khúc xuânMai đỏ, mai vàngMàu phốHọa tiết “ngựa rồng” trên bình phong đình làng xứ QuảngChẳng biết trong lòng có những ai...Lạc vào Xứ của HiềnCông chúng văn nghệ qua góc nhìn của Nguyễn Văn XuânSứ thần đất Quảng khai xuân nơi đất kháchVề bài bản hô hát, thể thơ và cách ứng tác của Bài chòi xứ QuảngCon ngựa trong văn hóa ViệtTết thời số hóaĐã thành cổ tích chưa?...Về Thăng Bình nghe đối...Lịch sử nhân loại được chở trên lưng ngựaĐất Quảng với những năm Bính NgọLễ trao tặng Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng giai đoạn 2021 - 2025Lộc xuânGửi hoa thêu gấmGóc phố quenSắc TếtTình xuânGiữa sương maiPhố biển tôi yêuKhúc hát chiều xuânTuổi ngựa