Trên đỉnh Tùng La

Trước ngày cơn mưa đến
Những bông hoa ủ dột trong vòm lá thẫm
Phong ba rung chuyển làn hương cũ
Con mèo trườn ra khỏi bếp tro đã nguội
Trên đỉnh Tùng La ánh sáng mang gùi
Búp chè tím đợi tay người đêm qua báo mộng
Khi những bước chân trên mặt đất
ngày càng dè dặt
Mùa xuân thì thầm hãy uống trà đi!*
Mỗi năm con làm người bình thường
mười hai tháng
Khi sợi dây kết nối những buổi sáng
giao mùa thức dậy
Trên đỉnh núi bức tranh ướt khói tạm biệt
mặt trời
Dưới những mái nhà tay đời nâng
những giọt cam lồ trên chén mộc
Tiếng mẹ từ đỉnh Tùng La gợi mở
Mùa bận rộn quá rồi!
Con hãy uống trà đi!
Khi tiếng người rúc vào tiếng mưa
Tôi chỉ còn nghe thấy bước chân mẹ mình
thỏ thẻ
Đường mòn những vết bùn non già tuổi
Ruột gan bấm vào hơi lạnh riêng, chung
Tôi ngước nhìn những tầng lá thẫm
Thấy đường dài đang tự uống nhau
Khẩu quyết từ tiếng chim chiều báo khách
Từ những mùa xuân xưa cũ
Mẹ tôi giã ra một ít ánh sáng
Thoa lên mặt tôi - đường nét giao thừa.
T.T.B.M