Trên đỉnh Tùng La

27.01.2026
Trương Thị Bách Mỵ

Trên đỉnh Tùng La

Trước ngày cơn mưa đến

Những bông hoa ủ dột trong vòm lá thẫm

Phong ba rung chuyển làn hương cũ

Con mèo trườn ra khỏi bếp tro đã nguội

 

Trên đỉnh Tùng La ánh sáng mang gùi

Búp chè tím đợi tay người đêm qua báo mộng

Khi những bước chân trên mặt đất

                                             ngày càng dè dặt

Mùa xuân thì thầm hãy uống trà đi!*

 

Mi năm con làm người bình thường

                                                 mười hai tháng

Khi sợi dây kết nối những buổi sáng

                                                giao mùa thức dậy

Trên đỉnh núi bức tranh ướt khói tạm biệt

                                                   mt trời

Dưới những mái nhà tay đời nâng

                            những giọt cam lồ trên chén mộc

Tiếng mẹ từ đỉnh Tùng La gợi mở

Mùa bận rộn quá rồi!

Con hãy uống trà đi!

 

Khi tiếng người rúc vào tiếng mưa

Tôi chỉ còn nghe thấy bước chân mẹ mình

                                                     thỏ thẻ

 

Đường mòn những vết bùn non già tuổi

Ruột gan bấm vào hơi lạnh riêng, chung

Tôi ngước nhìn những tầng lá thẫm

Thấy đường dài đang tự uống nhau

 

Khu quyết từ tiếng chim chiều báo khách

Từ những mùa xuân xưa cũ

Mẹ tôi giã ra một ít ánh sáng

Thoa lên mặt tôi - đường nét giao thừa.

T.T.B.M

Bài viết khác cùng số

RêuGóc vườn gọi xuânNàng, tôi và Vic...Rubic TếtMưa xuân trên đỉnh bình yênMùa xuân phía trước…Nhịp chiêng xuânTrước thềm năm mớiXuân ở lại cùng ngườiTiến vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc Việt NamKý ức một người lái đòNgọt ngào dư vị tuổi thơChuyện cây mai làng YênXóm cũChạm nắngLập xuânChờ mùa đông đi quaXuân trôiLãng đãng xuânVá xuânGiấc mơ xuânSoiHôn cuộc đời xanh biếc trái tim vuiMùa xuân đến muộnCây tía tô mùa xuânThăm vườn cà chua chínHoài niệm gió bấcKhi hoa vườn nhà nở sớmGởi tuổi mình xa lắm đã từ lâuXuân sớmMàu cúc nhắc sum vầyGiấc mơ dưới hiên nhà cũMùa xuân ẩn dạngQuê xưa gồng gánh hoa vàngNhư vừa sang xuânVề thôi!Mùng 3 Tết và chaPhía xuân mong manhHỏi quêXuân trởTiếng xuânKhi người thinh lặngĐịnh hình một tháng ChạpCon mãi về nơi ấyTrên đỉnh Tùng LaDự cảm GiêngNguyện cầu trước mùa xuânMùa xuân rất gầnXuân trên miền caoMùa gọi yêu thươngBếp xuânMùa Tết trong timĐà NẵngVẫn tươi rói khúc xuânMai đỏ, mai vàngMàu phốHọa tiết “ngựa rồng” trên bình phong đình làng xứ QuảngChẳng biết trong lòng có những ai...Lạc vào Xứ của HiềnCông chúng văn nghệ qua góc nhìn của Nguyễn Văn XuânSứ thần đất Quảng khai xuân nơi đất kháchVề bài bản hô hát, thể thơ và cách ứng tác của Bài chòi xứ QuảngCon ngựa trong văn hóa ViệtTết thời số hóaĐã thành cổ tích chưa?...Về Thăng Bình nghe đối...Lịch sử nhân loại được chở trên lưng ngựaĐất Quảng với những năm Bính NgọLễ trao tặng Giải thưởng Văn học - Nghệ thuật thành phố Đà Nẵng giai đoạn 2021 - 2025Lộc xuânGửi hoa thêu gấmGóc phố quenSắc TếtTình xuânGiữa sương maiPhố biển tôi yêuKhúc hát chiều xuânTuổi ngựa