Cuối năm lại nhớ rừng

10.01.2024
Hồ Sĩ Bình

Cuối năm lại nhớ rừng

tiếng thời gian se sắt phía bên đời

ta gói lòng ta bỏ quên vào trí nhớ

chút hão huyền phụ bạc

nhặt nhạnh dúm tình rêu cũ

cho nắng đỡ hanh hao

nơi góc phố màu lữ thứ

âm ẩm niềm nuối tiếc

chơ vơ chiều quên mưa

bỏ lại sau lưng chuổi ngày bận rộn

cuối năm lận lưng nhiều hụt hẫng

những đám mây trống rỗng

ta ngồi lại dưới mái nhà

se sắt thương nhớ những nhánh sông xa

hoa dại lau lách ở phía thượng nguồn

em đến và đi không một lời tiếc nuối

đi rồi không trở lại

như thời gian, hư ảo một tiếng còi trầm

rớt rụng giữa sân ga

anh ngồi lại nhìn bóng mình trên tường thành cũ

 

có một cây bàng lẻ loi gió bấc thẩm màu

để lòng ta dong ruổi

úp mặt vào điều hư tưởng

ai phía ấy nơi rừng già lời ước của mùa sau

chiều cuối năm về đốt lửa tìm nhau

những bếp lửa ủ ấp sự sống

để con linh điểu phục sinh từ đống tro tàn

giấu trong tre trúc niềm khao khát

lời hẹn thề xa khuất

phía những cánh rừng đã mang đi mang đi

 

H.S.B

 

Bài viết khác cùng số

Đà Nẵng những năm Thìn dưới thời Pháp thuộcCon tằm bận nhả tơTiếng chim hót bên triền núi xanhMỹ Khê mùa xuânThành phố phía Tây BắcNgày Tết vắng tiếng raoChiếc bánh cay vị gừngMùa xuân ngẫm về văn minh và ngụ ngôn của láTết Nguyên Đán - từ cái nhìn của Nguyễn Văn XuânĐừng đợi đến ngày 30 TếtỨng xử độc đáo của Bác Hồ 80 năm trướcTếtCampuchia - đi và thấyXuân về trên núiMột nhành xuânNắng tháng GiêngVề Đường LâmCuối năm về thăm nơi sơ tán cũTa là cây cúc nhỏVê qua trảng vắngChùm Haiku mùaChiều xuânThơ ngắnGhé thăm bạn cũMột nửa tôiĐêm nghiêngĐầu năm đọc lại Hoàng hạc lâuLy rượu chiều cuối nămHồn người xưaNắng xuânLạc phố bên sôngMùa xuân trên đồi cây sungTiếng xuânCành xuân biếcVề bên tháng GiêngLúc lòng Nguyên ĐánXuân hạnh phúcXuânBên ướt mẹ nằmMưaCánh đồng thiếu nữÁo carô*Cánh mỏng chao nghiêngMùa lạTản khúc ngày cuối đôngĐi giữa sương đêmThơ Trần Trúc TâmThời gianGiọng quêThì thầm với cỏNgọn gió quẫy chân mùaCuối năm lại nhớ rừngSáng chủ nhật uống trà hoa cúcChiều mưa biển Mỹ KhêThơ Nguyễn Đông NhậtVĩnh cửuĐóa hoa xuânĐynh Trầm Ca và nỗi hoài hươngSố nhiều và số ít trong lao động nghệ thuậtVõ Rồng ở nước ViệtTrầm tư của một người yêu thơMùa xuân, đọc sắc vàng trong thơNgười dẫn tôi về phía mặt trời mọc *Đọc tự truyện Ong rừng của Phan Đức NhạnMột tập ký sự khắc họa vùng đất, văn hóa, con người Đà NẵngẤn tượng đẹp về Triển lãm "Mỹ thuật Đà Nẵng năm 2023"Múa trong văn hóa du lịchTìm về thế giới tuổi thơ qua “Bồ Công Anh bay theo gió”Nhớ Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh và Trăm năm thơ đất QuảngRồng - Makara trong mỹ thuật ChampaHình tượng con rồng trong văn hóa ViệtXuân Giáp thìn 2024Ảnh nghệ thuật "Tổ quốc bên bờ sóng"Bóng trời soi ruộng nướcTranh vuiChuyện vui: Một ngày xuânĐà Nẵng và emTình ta mãi mãi mùa xuân