Vĩnh cửu

10.01.2024
Uông Thái Biểu

Vĩnh cửu

Gió từ mặt sông thổi qua triền tháp

Chiều sắt se buồn như gốc sồi già

Bạch dương rì rào kể chuyện cũ nước Nga

 

Câu chuyện đã khác xưa và hình như con người cũng khác

Đại lộ tôi qua chưa kịp biết tên

Dòng người đi vội vã không quen

Nhưng Tử đinh hương vẫn trắng và Thanh lương trà đỏ

Phong cầm du dương trên phố cổ Arbat

Vẫn là giai điệu cũ

Tranh Levitan vẫn vàng thắm trời Nga

 

Nhạc cất lên trước tượng đài Người lính Vô danh

Ánh trăng vàng chiếu khắp thôn làng

Chiến trường không còn tiếng súng xưa hờn oán

Giờ này anh về đâu hỡi người bạn cùng binh đoàn…

Người lính Nga muốn mỉm cười với tôi nhưng đành lặng im

Bởi anh đang bồng súng nghiêm trang trên bục danh dự

Người lính ấy hay Hồng Quân xưa cũ

Tôi đã gặp trong trang sách Phadeev, Pholevoi hay Erenburg

 

Chuyện đã khác xưa rồi con người cũng khác xưa

Nhưng bạch dương vẫn xanh và lá phong vẫn đỏ

Đàn chim sẻ vẫn nô đùa bên cửa sổ

Những bức tường Kremlin vẫn loang lổ màu rêu

Gió vẫn thổi mùi hương táo xanh táo đỏ

Chuông thánh đường Basil vẫn du dương hoang liêu

 

Khoảng khắc ấy Matxcơva, tôi chợt hiểu

Dù chỉ một lần thắp

Ngọn lửa Vĩnh cửu không bao giờ tắt

Dù chuyện đã khác và hình như con người cũng khác

 

U.T.B

Bài viết khác cùng số

TếtMùa xuân ngẫm về văn minh và ngụ ngôn của láCon tằm bận nhả tơTiếng chim hót bên triền núi xanhMỹ Khê mùa xuânĐà Nẵng những năm Thìn dưới thời Pháp thuộcThành phố phía Tây BắcTết Nguyên Đán - từ cái nhìn của Nguyễn Văn XuânĐừng đợi đến ngày 30 TếtChiếc bánh cay vị gừngNgày Tết vắng tiếng raoỨng xử độc đáo của Bác Hồ 80 năm trướcCampuchia - đi và thấyXuân về trên núiVĩnh cửuLy rượu chiều cuối nămĐầu năm đọc lại Hoàng hạc lâuMùa lạĐêm nghiêngMột nửa tôiGhé thăm bạn cũThơ ngắnHồn người xưaThơ Nguyễn Đông NhậtTản khúc ngày cuối đôngĐi giữa sương đêmThơ Trần Trúc TâmChiều mưa biển Mỹ KhêSáng chủ nhật uống trà hoa cúcCuối năm lại nhớ rừngNgọn gió quẫy chân mùaThì thầm với cỏGiọng quêBên ướt mẹ nằmCánh đồng thiếu nữVê qua trảng vắngChùm Haiku mùaCuối năm về thăm nơi sơ tán cũVề Đường LâmMưaNắng tháng GiêngMột nhành xuânÁo carô*Cánh mỏng chao nghiêngTa là cây cúc nhỏĐóa hoa xuânXuânXuân hạnh phúcLúc lòng Nguyên ĐánVề bên tháng GiêngCành xuân biếcTiếng xuânMùa xuân trên đồi cây sungLạc phố bên sôngNắng xuânChiều xuânThời gianNgười dẫn tôi về phía mặt trời mọc *Tìm về thế giới tuổi thơ qua “Bồ Công Anh bay theo gió”Đọc tự truyện Ong rừng của Phan Đức NhạnMột tập ký sự khắc họa vùng đất, văn hóa, con người Đà NẵngẤn tượng đẹp về Triển lãm "Mỹ thuật Đà Nẵng năm 2023"Múa trong văn hóa du lịchMùa xuân, đọc sắc vàng trong thơHình tượng con rồng trong văn hóa ViệtRồng - Makara trong mỹ thuật ChampaNhớ Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh và Trăm năm thơ đất QuảngĐynh Trầm Ca và nỗi hoài hươngSố nhiều và số ít trong lao động nghệ thuậtVõ Rồng ở nước ViệtTrầm tư của một người yêu thơXuân Giáp thìn 2024Ảnh nghệ thuật "Tổ quốc bên bờ sóng"Tranh vuiBóng trời soi ruộng nướcChuyện vui: Một ngày xuânĐà Nẵng và emTình ta mãi mãi mùa xuân