Tản khúc ngày cuối đông
10.01.2024
Buổi sáng ta đi qua con đường tan thành sông một dòng trôi lạnh lẽo
Hoa cúc vàng dập dềnh
Ngày rất vội nên người cũng vội
Ấy là khi ban mai bày biện những đôi mắt thâm quầng
Vừa thoát khỏi giấc mơ nụ hôn lõa thể
Dấu chân dưới thảm đời
sũng ướt
Chẳng tìm nhau như chẳng có ai cùng
Phố bắt đầu khoe những hàng cây đứng im
Màu xám mặt trời ngái ngủ
Trải lên môi ngày vệt son nhầy nhụa cuối cùng của mùa đông
Ta đi qua góc đời em nép mình sau nỗi giá băng
Nụ cười câm nín
Bàn tay mùa an nhiên sục sạo cõi u tình
òa vỡ
Mảnh buồn tan ra
Hoa cúc vàng rơi những lúm đồng tiền
vẽ lên ánh nhìn của loài chim vừa cất cánh
Giọt sương tinh khôi buổi sáng con đường tan thành sông
một dòng trôi lạnh lẽo .
T.T.L
Bài viết khác cùng số
TếtỨng xử độc đáo của Bác Hồ 80 năm trướcĐà Nẵng những năm Thìn dưới thời Pháp thuộcTết Nguyên Đán - từ cái nhìn của Nguyễn Văn XuânMùa xuân ngẫm về văn minh và ngụ ngôn của láChiếc bánh cay vị gừngNgày Tết vắng tiếng raoMỹ Khê mùa xuânThành phố phía Tây BắcTiếng chim hót bên triền núi xanhCampuchia - đi và thấyXuân về trên núiĐừng đợi đến ngày 30 TếtCon tằm bận nhả tơThì thầm với cỏGiọng quêBên ướt mẹ nằmThời gianThơ Trần Trúc TâmĐi giữa sương đêmTản khúc ngày cuối đôngMùa lạÁo carô*Cánh đồng thiếu nữMưaChùm Haiku mùaVê qua trảng vắngCánh mỏng chao nghiêngMùa xuân trên đồi cây sungLạc phố bên sôngNắng xuânChiều xuânLy rượu chiều cuối nămĐầu năm đọc lại Hoàng hạc lâuĐêm nghiêngXuân hạnh phúcLúc lòng Nguyên ĐánVề bên tháng GiêngCành xuân biếcTiếng xuânThơ Nguyễn Đông NhậtVĩnh cửuHồn người xưaThơ ngắnGhé thăm bạn cũMột nửa tôiXuânNgọn gió quẫy chân mùaCuối năm lại nhớ rừngSáng chủ nhật uống trà hoa cúcChiều mưa biển Mỹ KhêMột nhành xuânTa là cây cúc nhỏĐóa hoa xuânCuối năm về thăm nơi sơ tán cũVề Đường LâmNắng tháng GiêngNhớ Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh và Trăm năm thơ đất QuảngRồng - Makara trong mỹ thuật ChampaHình tượng con rồng trong văn hóa ViệtĐynh Trầm Ca và nỗi hoài hươngMúa trong văn hóa du lịchẤn tượng đẹp về Triển lãm "Mỹ thuật Đà Nẵng năm 2023"Một tập ký sự khắc họa vùng đất, văn hóa, con người Đà NẵngĐọc tự truyện Ong rừng của Phan Đức NhạnTìm về thế giới tuổi thơ qua “Bồ Công Anh bay theo gió”Người dẫn tôi về phía mặt trời mọc *Mùa xuân, đọc sắc vàng trong thơTrầm tư của một người yêu thơVõ Rồng ở nước ViệtSố nhiều và số ít trong lao động nghệ thuậtTranh vuiBóng trời soi ruộng nướcẢnh nghệ thuật "Tổ quốc bên bờ sóng"Xuân Giáp thìn 2024Chuyện vui: Một ngày xuânTình ta mãi mãi mùa xuânĐà Nẵng và em