Về Đường Lâm

10.01.2024
Ngô Liên Hương

Về Đường Lâm

Cổng làng Đường Lâm ngày xuân

 

Giêng hai về làng cổ

Nắng nhẹ

Gió tươi

Những hạt sương lung linh ngọn cỏ

Áo ai bay rực rỡ cổng làng

 

Đường Lâm

Dải mây trắng vắt ngang trời bồng bềnh quá khứ

Hương vị tương truyền Bà chúa Mía

Bờ môi ngọt lịm tên làng

Trong vắt giếng đình

Rạng ngời mắt rồng thiêng thế kỷ

Những mảng tường đá ong lưu niên bền bỉ

Âm vang dấu tích ngàn đời phong hoá tự nhiên

Giang vòng tay ôm ấp nếp nhà ấm êm

Bóng dáng xa xưa quần tụ

Chum tương, bếp rạ, vại cà…

 

Đường Lâm

Vần vũ nắng mưa

Những mảng rêu xanh trải dài lịch sử

Mảnh đất hai vua dũng mãnh thiêng liêng

Ngọn nến lung linh bảng lảng sợi khói thơm

Phiêu diêu một không gian huyền thoại

Cảo thơm lần giở

Địa linh nhân kiệt bao đời

 

Đường Lâm

Cõi an nhiên dập dìu thập phương gửi bước

Lắng một chút bình yên giữa bề bộn sân si, héo hắt tâm can, mòn hao vị kỷ

Nhấp ngụm chè xanh thanh chát đậm đà vị quê

Chơi vơi thả hồn theo hương nếp tương sóng sánh

Thời gian ngưng đọng

Đất lề quê thói một đời

 

Đường Lâm

Cây đa, giếng nước, sân đình liệu còn xưa cũ

Ngoài kia đô thị gọi mời

Những khối bê tông trĩu nặng lòng người

Một mai dừng bước nơi đây

 

Nhặt viên đá ong vỡ vụn lòng tay

Ước mong những sớm mai trong trẻo

Dẫu có xa xôi trăm nơi vạn nẻo

Vẫn khăn áo rộn ràng cờ mở trống giong

Như giêng hai này về với Đường Lâm

N.L.H

Bài viết khác cùng số

Ứng xử độc đáo của Bác Hồ 80 năm trướcTiếng chim hót bên triền núi xanhMỹ Khê mùa xuânThành phố phía Tây BắcNgày Tết vắng tiếng raoChiếc bánh cay vị gừngMùa xuân ngẫm về văn minh và ngụ ngôn của láTết Nguyên Đán - từ cái nhìn của Nguyễn Văn XuânĐà Nẵng những năm Thìn dưới thời Pháp thuộcCon tằm bận nhả tơTếtCampuchia - đi và thấyXuân về trên núiĐừng đợi đến ngày 30 TếtCuối năm về thăm nơi sơ tán cũVề Đường LâmNắng tháng GiêngTản khúc ngày cuối đôngVê qua trảng vắngChùm Haiku mùaMưaCánh đồng thiếu nữÁo carô*Cánh mỏng chao nghiêngMùa lạĐi giữa sương đêmThơ Trần Trúc TâmThời gianBên ướt mẹ nằmGiọng quêThì thầm với cỏNgọn gió quẫy chân mùaCuối năm lại nhớ rừngĐêm nghiêngMột nhành xuânTa là cây cúc nhỏĐóa hoa xuânXuânXuân hạnh phúcLúc lòng Nguyên ĐánVề bên tháng GiêngCành xuân biếcTiếng xuânMùa xuân trên đồi cây sungLạc phố bên sôngNắng xuânChiều xuânLy rượu chiều cuối nămĐầu năm đọc lại Hoàng hạc lâuMột nửa tôiGhé thăm bạn cũThơ ngắnHồn người xưaVĩnh cửuThơ Nguyễn Đông NhậtChiều mưa biển Mỹ KhêSáng chủ nhật uống trà hoa cúcMúa trong văn hóa du lịchVõ Rồng ở nước ViệtTrầm tư của một người yêu thơMùa xuân, đọc sắc vàng trong thơNgười dẫn tôi về phía mặt trời mọc *Tìm về thế giới tuổi thơ qua “Bồ Công Anh bay theo gió”Đọc tự truyện Ong rừng của Phan Đức NhạnMột tập ký sự khắc họa vùng đất, văn hóa, con người Đà NẵngẤn tượng đẹp về Triển lãm "Mỹ thuật Đà Nẵng năm 2023"Hình tượng con rồng trong văn hóa ViệtRồng - Makara trong mỹ thuật ChampaNhớ Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh và Trăm năm thơ đất QuảngĐynh Trầm Ca và nỗi hoài hươngSố nhiều và số ít trong lao động nghệ thuậtBóng trời soi ruộng nướcTranh vuiẢnh nghệ thuật "Tổ quốc bên bờ sóng"Xuân Giáp thìn 2024Chuyện vui: Một ngày xuânĐà Nẵng và emTình ta mãi mãi mùa xuân