Vê qua trảng vắng

10.01.2024
Sơn Trần

Vê qua trảng vắng

Anh dại khờ gom hết mùa rêu

Thả vào chiều lênh đênh câu thơ nhoài ra ngoài trảng vắng

Phía bờ sông phai nắng

Nôn nao con sóng vỗ bờ.

 

Chiều xuống thật gần mé sông

Ngọn nắng đóng đinh ngời lên sắc nhớ

Trong vô tình tan vỡ

Cơn gió trần tình cuối bãi hoang.

 

Trảng vắng bời bời trong kí ức xa xưa

Dòng nước níu cụm hoa lục bình không còn nữa

Khi mùa thu đã trầm tư bên ngoài ô cửa

Màu trắng mây trời hay kỉ niệm phôi phai.

 

Nghe thật buồn tiếng thở cuối dòng trôi

Biển trả ơn chút âm thừa xa vọng

Đứng bên bờ trông nẻo ngóng

Thương trảng vắng giật

mình chìm giữa mênh mông.

 

S.T

Bài viết khác cùng số

Campuchia - đi và thấyXuân về trên núiĐừng đợi đến ngày 30 TếtCon tằm bận nhả tơTiếng chim hót bên triền núi xanhMỹ Khê mùa xuânThành phố phía Tây BắcNgày Tết vắng tiếng raoChiếc bánh cay vị gừngMùa xuân ngẫm về văn minh và ngụ ngôn của láTết Nguyên Đán - từ cái nhìn của Nguyễn Văn XuânĐà Nẵng những năm Thìn dưới thời Pháp thuộcỨng xử độc đáo của Bác Hồ 80 năm trướcTếtLy rượu chiều cuối nămMột nửa tôiĐêm nghiêngĐầu năm đọc lại Hoàng hạc lâuMột nhành xuânCuối năm về thăm nơi sơ tán cũVề Đường LâmNắng tháng GiêngTa là cây cúc nhỏĐóa hoa xuânNắng xuânChiều xuânHồn người xưaXuânXuân hạnh phúcLúc lòng Nguyên ĐánVề bên tháng GiêngCành xuân biếcTiếng xuânMùa xuân trên đồi cây sungLạc phố bên sôngMùa lạCánh mỏng chao nghiêngÁo carô*Cánh đồng thiếu nữMưaChùm Haiku mùaVê qua trảng vắngGiọng quêBên ướt mẹ nằmThời gianThơ Trần Trúc TâmĐi giữa sương đêmGhé thăm bạn cũThơ ngắnVĩnh cửuThơ Nguyễn Đông NhậtChiều mưa biển Mỹ KhêSáng chủ nhật uống trà hoa cúcCuối năm lại nhớ rừngNgọn gió quẫy chân mùaThì thầm với cỏTản khúc ngày cuối đôngVõ Rồng ở nước ViệtSố nhiều và số ít trong lao động nghệ thuậtĐynh Trầm Ca và nỗi hoài hươngNhớ Giáo sư Nguyễn Văn Hạnh và Trăm năm thơ đất QuảngRồng - Makara trong mỹ thuật ChampaHình tượng con rồng trong văn hóa ViệtMúa trong văn hóa du lịchẤn tượng đẹp về Triển lãm "Mỹ thuật Đà Nẵng năm 2023"Một tập ký sự khắc họa vùng đất, văn hóa, con người Đà NẵngĐọc tự truyện Ong rừng của Phan Đức NhạnTìm về thế giới tuổi thơ qua “Bồ Công Anh bay theo gió”Người dẫn tôi về phía mặt trời mọc *Mùa xuân, đọc sắc vàng trong thơTrầm tư của một người yêu thơXuân Giáp thìn 2024Ảnh nghệ thuật "Tổ quốc bên bờ sóng"Tranh vuiBóng trời soi ruộng nướcChuyện vui: Một ngày xuânTình ta mãi mãi mùa xuânĐà Nẵng và em