Thơ Bùi Công Minh

Ghi ở Cà Mau
Ngỡ đã đến mảnh đất tận cùng,
vẫn chưa là chót mũi
Đất mỗi ngày lặng lẽ bồi thêm
Tổ quốc vang lên hai tiếng thiêng liêng
Ở nơi này, Tổ quốc là sú vẹt cá tôm,
là từng vốc bùn nhão
Những rễ đước tình nguyện vươn theo
cắm mốc chủ quyền
Đất được gọi nôm na như tên chưa kịp đặt
Những Rạch Mũi, Gành Hào, Cái Nước,
Đầm Dơi...
Những mái nhà như chòi canh loi thoi
trước biển
Phía trước không có núi chở che
Những người sống nơi doi đất tận cùng này
trở thành những anh hùng đi mở đất
Chiều nay về nơi đất Mũi
Không nỡ ướm chân lên mảnh đất mới bồi Đất mịn màng
đất mềm như da thịt Áp má mình lên đất
Như hôn mặt người thương.
Thăm đền thờ Bác ở Trà Vinh
Xa kia,
Những mảng khói đốt đồng
Tôi gặp Trà Vinh trong chiều tĩnh lặng
Dáng những cây dầu đứng thẳng
Cánh hoa rơi, khẽ xoay trong gió chiều...
Không gian như chín thêm bởi những
màu vàng Vàng những ngôi chùa và màu vàng sư sãi
Con đường nhỏ mọng vàng màu hoa trái
Chiều như mọi chiều sao bỗng thấy
thiêng liêng
Những bước chân thành kính trên thềm
Gian thờ nhỏ, Bác đang nhìn nghiêm nghị
Tất cả lặng im như nuốt từng lời kể
Câu chuyện xây đền trước nòng súng lưỡi lê...
...
Năm ấy tin đau Bác mất dội về
Nơi xóm nhỏ bốn bề bốt giặc
Nén thương đau, gạt dòng nước mắt
Già trẻ gái trai lặng lẽ những đêm ròng
Xẻng cuốc với tay dao, tay súng trường tự tạo
Vừa canh giặc lùng, vừa xây dựng đền thiêng
Nơi quê nghèo, bom đạn triền miên
Chỉ mong Bác ngày ngày có mặt
Cho con cháu khói hương tỏ lòng thương
nhớ Bác Mặc tàu chiến, phi cơ dội lửa ngày đêm
Giặc đốt đền, bà con xây dựng lại
Ngôi đền như sự sống quê hương
Bao sóng gió đi qua trên mảnh đất kiên cường
Người ngã xuống, người nối người đứng dậy
Mỗi bước đi như có bàn tay vẫy
Bác vẫn ở đây cùng sông nước cuối trời Nam...
*
Xa xa, những áng khói đốt đồng
Tạm biệt Trà Vinh, chiều tĩnh lặng
Hiển hiện trong tôi vẫn ngôi đền tỏa sáng
Và hình bóng một Con Người đã hóa vô biên...
B.C.M